Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Giải pháp tín dụng ngân hàng nhằm phát triển DNV&N tại VP Bank

5
- Bên cạnh những đặc điểm thể hiện ưu điểm của DNV&N thì còn có một
số điểm còn hạn chế.
• Vị thế trên thị trường thấp, tiềm lực tài chính nhỏ nên khả năng cạnh tranh thấp.
• Ít có khả năng huy động vốn để đầu tư đổi mới công nghệ giá trị cao.
• Ít có điều kiện để đào tạo nhân công, đầu tư cho nghiên cứu, thiết kế cải tiến
công nghệ, đổi mới sản phẩm.
• Trong nhiều trường hợp thường bị động vì phụ thuộc vào hướng phát triển của
các doanh nghiệp lớn và tồn tại như một bộ phận của doanh nghiệplớn.
1.2.1.2. Vị trí và vai trò của DNV&N trong nền kinh tế thị trường
- Về số lượng các DNV&N chiếm ưu thế tuyệt đối.
- DNV&N có mặt trong nhiều ngành nghề, lĩnh vực và tồn tại như một bộ
phận không thể thiếu được của nền kinh tế mỗi nước.
- Sự phát triển của DNV&N góp phần quan trọng trong việc giải quyết
những mục tiêu kinh tế - xã hội
1.2.1.3. Các nhân tố ảnh hưởng đến sự hình thành và phát triển DNV&N
- Trình độ phát triển kinh tế - xã hội
- Chính sách và cơ chế quản lý
- Đội ngũ các nhà sáng lập và quản lý doanh nghiệp
- Sự phát triển và khả năng ứng dụng tiến bộ khoa học và công nghệ
- Tình hình thị trường
1.2.2. Vai trò của tín dụng ngân hàng đối với việc phát triển
DNV&N
- Tín dụng ngân hàng góp phần nâmg cao hiệu quả sủ dụng vốn, tránh
tình trạng sử dụng vốn sai mục đích.
- Tín dụng ngân hàng góp phần bảo đảm cho hoạt động của doanh nghiệp
được liên tục thuận lợi.
- Tín dụng ngân hàng góp phần nâng cao khẳ năng cạnh tranh của
DNV&N.
5
6
- Tín dụng ngân hàng giúp doanh nghiệp hạn chế rủi ro.
- Tín dụng ngân hàng góp phần hình thành cơ cấu vốn tối ưu cho DNV&N.
1.3 - KINH NGHIỆM MỘT SỐ NƯỚC TRONG VIỆC HỖ TRỢ VỐN TÍN
DỤNG CHO DNV&N
1.3.1. Kinh nghiệm một số nước
1.3.1.1- Kinh nghiệm của Đài Loan
Nền công nghiệp Đài Loan được đặc trưng chủ yếu bởi các DNV&N. Ở
Đài Loan, loại DNV&N phải có từ 5 - 10 công nhân, vốn trung bình là 1,6 triệu
USD là rất phổ biến. Chúng chiếm khoảng 96% tổng số doanh nghiệp, tạo ra
khoảng 40% sản lượng công nghiệp, hơn 50% giá trị xuất khẩu và chiếm hơn
70% chỗ làm việc. Để đạt được thành tựu to lớn này, Đài Loan đã dành những
nỗ lực trong việc xây dựng và thực thi các chính sách hỗ trợ các DNV&N như
chính sách hỗ trợ công nghệ, chính sách về nghiên cứu và phát triển, chính sách
quản lí, đào tạo và chính sách hỗ trợ tài chính tín dụng.
Chính sách hỗ trợ tài chính tín dụng cho DNV&N được cụ thể:
- Khuyến khích các ngân hàng cho DNV&N vay vốn như điều chỉnh mức
lãi suất thấp hơn lãi suất thường của ngân hàng, thành lập quĩ bảo lãnh tín dụng,
qui định tỉ lệ cung cấp tài chính cho DNV&N phải tăng lên hàng năm Ngân
hàng trung ương Đài Loan yêu cầu các NHTM thành lập riêng phòng tín dụng
cho DNV&N, tạo điều kiện để cho DNV&N tiếp cận được với ngân hàng.
NHTW cũng sử dụng các chuyên gia tư vấn cho DNV&N về cách củng cố cơ sở
tài chính, tăng khả năng nhận tài trợ của mình.
- Thành lập Quĩ phát triển cho DNV&N: các quĩ được thành lập như Quĩ
phát triển, Quĩ Sino-US, Quĩ phát triển DNV&N để cung cấp vốn cho DNV&N
qua hệ thống ngân hàng, nhằm tài trợ cho các hoạt động sản xuất kinh doanh các
DNV&N.
- Thành lập Quĩ bảo lãnh tín dụng
Từ việc nhận thức được sự khó khăn của DNV&N trong việc thế chấp tài
sản vay vốn NH, năm 1974 Đài Loan đã thành lập Quĩ bảo lãnh tín dụng.
6
7
Nguyên tắc hoạt động của quĩ này là cùng chia sẻ rủi ro với các tổ chức tín
dụng. Từ đó tạo lòng tin đối với TCTD khi cấp tín dụng cho DNV&N. Kể từ khi
thành lập đến nay quĩ đã bảo lãnh cho 1,5 triệu trường hợp với tổng số tiền
tương đối lớn.
Nói chung, với sự quan tâm của Chính phủ bằng các chính sách
khuyến khích hữu hiệu, các DNV&N ở Đài Loan phát triển mạnh mẽ, ổn định
làm cho Đài Loan trở thành quốc gia của các DNV&N về mặt kinh tế.
1.3.1.2. Kinh nghiệm của Nhật Bản
Từ sau chiến tranh thế giới thứ II, Nhật Bản đặc biệt quan tâm đến phát
triển các DNV&N vì đây là khu vực đem lại hiệu quả kinh tế cao và giải quyết
được nạn thất nghiệp. Chương trình "hiện đại hoá" các DNV&N trở thành một
nhiệm vụ và Nhật Bản đã có hàng loạt các chính sách về nhiều mặt được ban
hành. Chi phí cho chương trình "hiện đại hoá" các DNV&N chủ yếu tập trung
trên 4 lĩnh vực:
. Xúc tiến hiện đại hoá DNV&N
. Hiện đại hoá các thể chế quản lý DNV&N
. Các hoạt động tư vấn cho DNV&N
. Các giải pháp tài chính cho DNV&N
Trong đó dành một sự chú ý đặc biệt đối với việc hỗ trợ tài chính nhằm
giúp các DNV&N tháo gỡ những khó khăn, cản trở việc tăng vốn trong quá trình
sản xuất kinh doanh như khả năng tiếp cận tín dụng thấp, thiếu sự bảo đảm về
vốn vay
Các biện pháp hỗ trợ này đã được thực hiện thông qua hệ thống hỗ trợ tín
dụng và các tổ chức tài chính tín dụng công cộng phục vụ DNV&N. Hệ thống
hỗ trợ tín dụng giúp các DNV&N tiếp cận được với nguồn vốn tín dụng, tạo
điều kiện cho họ vay vốn của các tổ chức tín dụng tư nhân thông qua sự bảo lãnh
của hiệp hội bảo lãnh tín dụng trên cơ sở hợp đồng bảo lãnh.
Ngoài ra còn có ba tổ chức tài chính công cộng là Công ty Tài chính
DNV&N, Công ty tài chính nhân dân và ngân hàng Shoko Chukin do Chính phủ
7
8
đầu tư thành lập toàn bộ hoặc một phần nhằm tài trợ vốn cho các DNV&N đổi
mới máy móc thiết bị và hỗ trợ vốn lưu động dài hạn để mở rộng sản xuất kinh
doanh.
1.3.1.3- Kinh nghiệm của Đức
Đức là một quốc gia có số lượng DNV&N tương đối lớn. Nó đóng một
vai trò quan trọng trong nền kinh tế, tạo ra gần 50% GDP, chiếm hơn 1/2 doanh
thu chịu thuế của các doanh nghiệp, cung cấp các loại hàng hoá và dịch vụ đáp
ứng nhu cầu đa dạng của nguời tiêu dùng trong và ngoài nước. Để đạt được
những thành tựu đó, Chính phủ Đức đã áp dụng hàng loạt các chính sách và
chương trình thúc đẩy DNV&N trong việc huy động vốn.
Công cụ chính để thực hiện các chính sách và chương trình này là thông
qua các khoản tín dụng ưư đãi, có sự bảo lãnh của Nhà nước. Các khoản tín
dụng này được phân bố ưu tiên đặc biệt cho các dự án đầu tư thành lập doanh
nghiệp, đổi mới công nghệ, đầu tư vào những khu vực kém phát triển của đất
nước.
Do phần lớn các DNV&N không đủ tài sản thế chấp để có thể nhận được
khoản tín dụng lớn bên cạnh các khoản tín dụng ưu đãi nên còn phát triển khá
phổ biến tổ chức bảo lãnh tín dụng. Những tổ chức này được thành lập và bắt
đầu hoạt động từ những năm 50 với sự hợp tác chặt chẽ cuả các phòng Thương
mại, Hiệp hội doanh nghiệp, Hiệp hội Ngân hàng và Chính quyền liên bang.
Nguyên tắc hoạt động cơ bản là vì khách hàng. DNV&N nhận được khoản vay
từ ngân hàng với sự bảo lãnh của một số tổ chức bảo lãnh tín dụng. Khi doanh
nghiệp làm ăn thua lỗ tổ chức này có trách nhiệm trả khoản vay đó cho ngân
hàng. Ngoài ra, các khoản vay này còn có thể được Chinh phủ bảo lãnh.
Với các cơ chế và chính sách hỗ trợ như vậy các DNV&N ở Đức đã khắc
phục được rất nhiều khó khăn trong quá trình huy động vốn, từ đó đóng góp to
lớn trong việc phát triển DNV&N ở Đức.
8
9
1.3.2. Bài học kinh nghiệm đối với Việt nam
Từ việc phân tích các biện pháp hỗ trợ vốn tín dụng đối với các
DNV&N của một số nước trên thế giới, trong đó có Nhật bản một nước láng
giềng của ta đã có những chính sách khuyến khích phát triển DNV&N rất hiệu
quả. Thực tế đã chứng minh sự thành công của các chính sách hỗ trợ này. Vì
vậy, đây có thể là những bài học kinh nghiệm mà Việt Nam có thể tham khảo và
vận dụng.
Tuy nhiên, quy mô của nền kinh tế cũng như của các DNV&N ở Việt
Nam còn nhỏ bé hơn nhiều so với các nước trên. Hơn nữa, Việt Nam lấy kinh tế
Nhà nước làm vai trò chủ đạo, các DNNN còn được hưởng đặc quyền so với các
doanh ngiệp ngoài quốc doanh mà chủ yếu là DNV&N. Do đó, khi thực hiện
những chính sách hỗ trợ nói chung cũng như chính sách hỗ trợ vốn tín dụng noi
riêng đối với những DNV&N, chúng ta cần phải thực hiện sao cho vừa có hiệu
quả, vừa tạo ra sự bình đẳng giữa các loại hinh doanh nghiệp. Chúng ta có thể
tổng kết trên các nội dung sau:
Thứ nhất: Chính phủ có vai trò quan trọng trong việc xây dựng một môi
trường pháp lí ổn định, có những chính sách hỗ trợ cụ thể đối với sự phát triển
của DNV&N. Vì vậy Chính phủ cần sớm xúc tiến thành lập cục phát triển
DNV&N để tạo điều kiện đưa ra các chương trình trợ giúp, điều phối, hướng
dẫn tình hình phát triển DNV&N.
Thứ hai: Về mặt pháp lý, cần đảm bảo thật sự bình đẳng trong quan hệ tín
dụng ngân hàng giữa DNV&N ngoài quốc doanh với doanh nghiệp quốc doanh.
NHNN cần khuyến khích các ngân hàng có ưu đãi nhất định cho DNV&N vay
vốn, hoặc ít nhất cũng có sự bình đẳng về mặt thủ tục, thời hạn vay, lượng vốn
vay các NHTM nên thành lập những kênh tài chính riêng cho các DNV&N
nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho các doanh nghiệp này tiếp cận với các hoạt
động tín dụng của ngân hàng.
Thứ ba: Cần nhanh chóng triển khai mô hình Quĩ bảo lãnh tín dụng cho
các DNV&N. Quĩ này là người trung gian đắc lực giữa ngân hàng và DNV&N
9
10
trong việc thẩm định dự án của doanh nghiệp để kiến nghị cho ngân hàng cho
vay. Quĩ đứng ra bảo lãnh cho các khoản vay còn thiếu thế chấp và trả nợ thay
cho doanh nghiệp nếu doanh nghiệp chưa có khả năng trả nợ. Nguồn vốn của
các quĩ có thể do ngân sách cấp hoặc kết hợp với sự đóng góp của các ngân
hàng, các tổ chức tài chính và cá nhân khác.
Thứ tư: NHTM nên mở rộng hình thức tín dụng thuê mua. Đây là biện
pháp tài trợ vốn trung và dài hạn cho các doanh nghiệp đặc biệt là đối với các
DNV&N ở trong tình trạng thiếu vốn rất hiệu quả. Với hình thức tín dụng này
NHTM giảm bớt được rủi ro vì tránh được tình trạng đóng băng vốn. Tuy nhiên
cần phải hoàn thiện hệ thống văn bản phát huy qui định chặt chẽ quyền và nghĩa
vụ giữa hai bên: ngân hàng và DNV&N.
Thứ năm: Thành lập Quỹ hỗ trợ đầu tư cho các DNV&N nhằm giúp các
doanh nghiệp này vay vốn trung và dài hạn bằng chính nguồn vốn của Nhà nước
hoặc kết hợp với các tổ chức, cá nhân khác. Để thực hiện có hiệu quả cần có cơ
chế điều hành quĩ thật rõ ràng, minh bạch, xác định đúng đối tượng hỗ trợ và
đưa ra những điều kiện cụ thể, thống nhất kèm theo. Ngoài ra, Chính phủ cần có
các biện pháp nhằm tạo điều kiện về mặt tài chính cho các DNV&N như trợ cấp
vốn không hoàn lại cho các dự án ở vùng sâu, vùng xa, các lĩnh vực độc hại
Thông qua việc phân tích lý giải những cơ sở lý luận về DNV&N và tín
dụng ngân hàng trong nền kinh tế thị trường cũng như thực tế chứng minh
những vai trò quan trọng của DNV&N trong nền kinh tế thị trường ta thấy cần
thiết phát triển DNV&N để phát triển nền kinh tế xã hội. Từ những khó khoăn
cũng như những điều kiện kinh tế - xã hội cho sự phát triển DNV&N ta thấy tầm
quan trọng của nguồn vốn cho sự hình thành phát triển bất cứ một tổ chức kinh
tế xã hội nào nói chung cũng như DNV&N nói riêng. Để tạo nguồn vốn cho
doanh nghiệp có rất nhiều nguồn vốn như vốn tự có, vốn liên doanh liên kết, vốn
do Nhà nước cấp, vốn cổ phần, vốn vay từ những nguồn không chính thức…
trong đó có vốn vay từ các tài chính tín dụng. Vốn tín dụng ngân hàng có vai trò
10
11
vô cùng quan trọng đối với sự hình thành và phát triển DNV&N ở một số nước
trên thế giới ta rút ra bài hoc kinh nghiệm cho Việt Nam.
Xuất phát từ những lý luận đó ta soi rọi vào thực tế đầu tư tín dụng cho
DNV&N ở nước ta, để thấy được những gì còn tồn tại, tìm ra những nguyên
nhân tồn tại để tìm ra nguyên nhân của tồn tại để từ đó tìm biện pháp khắc phục.
Vì đối tượng nghiên cứ của đề tài là hoạt động tín dụng cho DNV&N ở VP Bank
ta có thể cùng nhau phân tích thực trạng của hoạt động này của VP Bank
CHƯƠNG 2
THỰC TRẠNG HOẠT ĐỘNG TÍN DỤNG ĐỐI VỚI DNV&N
TẠI VP BANK
2.1 THỰC TRẠNG DNV&N Ở VIỆT NAM HIỆN NAY
Như đã nêu ra ở chương I theo công và số 681/CP - KTN ngày 20/ 6/
1998.Chính phủ đã tạm thời quy định thống nhất việc xác định DNV&N ở Việt
Nam trong giai đoạn hiện nay là những doanh nghiệp có vốn điều lệ dưới 5 tỷ
đồng và có số lao động bình quân dưới 200 người. Trong quá trình thực hiện,
các bộ ngành, địa phương có thể căn cứ vào tình hình kinh tế xã hội cụ thể mà
áp dụng đồng thời cả hai tiêu chí vốn và lao động, hoặc một trong hai tiêu chí
này. Theo số liệu của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tính đến cuối năm 1999, tình hình
DNV&N theo tiêu chí trên là (xem bảng 3)
Bảng 3: TÌNH HÌNH DNV&N VIỆT NAM
Loại tiêu chí
Doanh nghiệp(số lượng)
Tổng số
Tỷ lệ
(So với số doanh
nghiệp hiện có)
DNNN
DN quốc
doanh
Vốn dưới 5 tỷ
đồng 3670 40100 43770 91%
Lao động dưới
200 người 5420 41590 46830 97%
Nguồn: Báo cáo của bộ Kế hoạch và Đầu tư
11
12
- Xét về hình thức sở hữu:
Do đường lối phát triển kinh tế nhiều thành phần của Đảng và Nhà nước
nên các DNV&N cùng đa hình thức sở hữu đó là sở hữu Nhà nước , sở hữu tập
thể, sở hữu tư nhân,…tập chung chủ yếu là doanh nghiệp ngoài quốc doanh.
Nếu xết theo tiêu chí về vốn thì DNNN chiếm 64,42% và theo tiêu chí về lao
động thì chiếm 91,7% tổng số doanh nghiệp hiện có ( 5718 DN ). Tỷ lệ tương
ứng với DNV&N ngoài quốc doanh (doanh nghiệp tư nhân, các loại công ty cổ
phần, hợp tác xã) là 95,4% và 98% tổng số doanh nghiệp ngoài quốc doanh hiện
có (42.415 DN)
- Về lĩnh vực hoạt động: Hầu hết các DNV&N hoạt động trong ngành
công nghiệp (công nghiệp nhẹ, công nghiệp chế biến thực phẩm ) thương mại
dịch vụ đòi hỏi ít vốn, quay vòng vốn nhanh. Đến năm 1998, số lượng DNV&N
trong công nghiệp đạt 5620 DN chiếm 28% trong tổng số các DNV&N ngoài
quốc doanh. Các doanh nghiệp này thường tập trung chủ yếu ở các tỉnh phía
Nam chiếm đến 81% tổng số các DNV&N, các tỉnh phía Bắc chỉ chiếm có
12,6% tổng số các DNV&N đang hoạt động ở các vùng ven đô thị và nông thôn.
- Vốn tài chính:
Trong quá trình phát triển DNV&N đang trong giai đoạn khởi đầu, tích luỹ
vốn còn hạn chế và gặp khó khăn rất lớn. Sự thiếu vốn diễn ra trên bình diện
rộng. Bởi vì quy mô vốn tự có của chúng đều rất nhỏ, hạn hẹp, không đủ sức tài
trợ cho các hoạt động sản xuất kinh doanh có chất lượng và hiệu quả, đặc biệt là
đối với các doanh nghiệp muốn mở rộng, phát triển quy mô và đổi mới nâng cao
thiết bị công nghệ sản phẩm. Mặt khác thị trường vốn dài hạn, thị trường chứng
khoán chưa phát triển, điều kiện tham gia khó khăn. Đồng thời khả năng và điều
kiện vốn tín dụng còn hạn chế. Đây là khó khăn lớn nhất mà các DNV&N Việt
Nam đang gặp phải cần tháo gỡ.
- Về thiết bị công nghệ và thị trường:
Trình độ công nghệ, trang thiết bị, máy móc của DNV&N Việt Nam phần
lớn sử dụng công nghệ lạc hậu, máy móc cũ kỹ ( có doanh nghiệp sản xuấtt công
12
13
nghiệp vẫn phải sử dụng các thiết bị được sản xuất từ những năm 1960). Đã hạn
chế rất lớn khả năng cạnh tranh của các DNV&N. Điều nay có nhiều nguyên
nhân, song chủ yếu là nguyên nhân khách quan. Phần lớn các DNV&N được
thành lập trong những năm gần đây, tuy mới thành lập nhưng do thiếu vốn, thiếu
kỹ năng quản lý cần thiết nên các nhà đầu tư chưa thể mua sắm được trang thiết
bị máy móc hiện đại để nâng cao sức cạnh tranh của sản phẩm sản xuất ra. Phần
lớn máy móc thiết bị cũ, được mua lại từ các doanh nghiệp Nhà nước bị giải thể,
thanh lý để đáp ứng nhu cầu trước mắt mà chưa có chiến lược đầu tư trung và
dài hạn. Gần đây đã có chuyển biến nhiều doanh nghiệp đã đổi mới thiết bị công
nghệ. Mặc dù vậy, công nghệ thiết bị ở nhiều doanh nghiệp liên doanh có vốn
nước ngoài cũng không sử dụng thiết bị hoàn toàn mới. Chính vì vậy mà sản
phẩm làm ra chưa đủ sức cạnh tranh trên thị trường quốc tế Gần đây, có một số
mặt hàng như may mặc, đồ uống, thuỷ hải sản đã có chỗ đứng trên thị trường
quốc tế nhưng số lượng còn rất nhỏ.
- Lao động của các DNV&N
Khu vực DNV&N vốn được xem như một khu vực thu hút nhiều lao động,
góp phần quan trọng trong giải quyết việc làm, nhất là nước đông dân sống chủ
yếu bằng nghề nông, dư thừa lao động và có thu nhập thấp như ở nước ta. Theo
thống kê thì DNV&N thu hút khoảng 90% lực lượng lao động trong nước. Tuy
nhiên về tri thức, trình độ tay nghề của lực lượng lao động còn hạn chế .
Đội ngũ lao động hiện nay có trong các DNV&N, phần đông có trình độ
văn hoá cấp II (40-45%) , số có trình độ văn hoá phổ thông trung học cũng
chiếm một tỷ trọng khá (20-30%) và số có trình độ tiểu học và chưa biết chữ còn
chiếm tỷ trọng khá lớn (25-30%). Song, về trình độ tay nghề, kỹ thuật của người
lao động trong các DNV&N hiện nay rất thấp đặc biệt ở khu vực nông thôn. Số
lao động có tính chất phổ thông, có trình độ tay nghề giản đơn, chưa được đào
tạo, bình quân chiếm khoảng (60-70%). Ở một số vùng nông thôn, số được đào
tạo nghề chính quy chỉ chiếm khoảng 10%.
- Đội ngũ quản lý:
13
14
Nói đến đội ngũ quản lý của DNV&N là nói đến những kiến thức và năng
lực quản lý kinh doanh của các chủ doanh nghiệp. Thực tế đội ngũ các chủ
doanh nghiệp ở nước ta hiện nay cho thấy, họ có nhiều bất cập với đòi hỏi của
kinh doanh trong thương trường hiện đại. Đại đa số các chủ doanh nghiệp chỉ có
trình độ kiến thức văn hoá phổ thông cấp II (45-50%), một số không nhiều có
trình độ văn hoá phổ thông trung học, cao đẳng và đại học
( 30-35%). Còn một bộ phận đáng kể có trình độ văn hoá cấp tiểu học (10-15%),
thậm chí cá biệt có người chưa đọc thông viết thạo. Chỉ có rất ít chủ doanh
nghiệp (2-3%) của các DNV&N được đào tạo kiến thức quản lý chính quy, một
số ít (20-30%) được tập huấn, đào tạo ngắn hạn (dưới 6 tháng), còn đại bộ phận
chỉ quản lý doanh nghiệp mình bằng kinh nghiệm.
- Về nhà xưởng, mặt bằng sản xuất- kinh doanh và các kết cấu hạ tầng
khác
Điều kiện mặt bằng cho sản xuất-kinh doanh của các DNV&N nhìn chung
hiện đang rất chật hẹp và gặp nhiều khó khăn trong việc tạo lập và mở rộng mặt
bằng, do cơ chế chính sách chưa thích hợp và khả năng tài chính hạn chế của các
doanh nghiệp. Đa số các doanh nghiệp phải thuê mượn lại mặt bằng của các
DNNN, hoặc phải dùng nhà ở làm nơi sản xuất, kinh doanh, giao dịch, giới
thiệu, bán hàng. Hệ thống điện nước cung cấp cho các DNV&N nhiều nơi không
đảm bảo. Hệ thống xử lý nước thải và rác thải của các DNV&N hầu như không
có, gây tác hại rất lớn tới môi trường sống.
- Về khả năng tiếp cận thông tin và hệ thống thông tin:
Khả năng tiếp cận thông tin của các DNV&N ở nước ta hiện rất hạn chế và
gặp nhiều khó khăn do hệ thống thông tin chưa đáp ứng được những yêu cầu của
sản xuất-kinh doanh, chưa nhanh nhạy, kịp thời, chính xác và đầy đủ. Mặt khác,
các DNV&N không có bộ phận chuyên trách về thu thập và xử lý thông tin do
nguồn tài chính hạn hẹp, trình độ thu thập, xử lý thông tin của các chủ doanh
nghiệp còn rất hạn chế.
14

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét