LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "Bí Mật ngôi mộ Khổng Minh": http://123doc.vn/document/573449-bi-mat-ngoi-mo-khong-minh.htm
Thấy nhà sư bận rộn, Tấn Võ Đế và Quản Bật quan sát nơi thờ phượng, cả hai
chợt để ý tới cái mõ hình cá chép bằng đá, và cái khánh cũng bằng đá rất lớn
nhưng lại đầy rêu.
Tấn Võ Đế hỏi nhà sư là tại sao trong chùa vật gì bằng đá cũng đều lau chùi
sáng bóng mà khánh và mõ lại để rêu phong thật khó hiểu.
Nhà sư cho biết cả hai trăm năm nay cã khánh cả mõ đều không ái dám đụng
đến cả vì đó là những vật huyền bí đụng tới là có chuyện liền.
- Bần đạo chỉ được tổ sư cho biết là ngài đã đụng đến khánh và mõ một lần ấy
cả vùng núi Định Quân rung chuyển như sắp sửa động đất vậy. Theo sư tổ thì
mõ và khánh này đã được Khổng Minh Gia Cát Lượng khắc dòng chữ dặn dò là
không ai được đụng tới vì đụng tới tai họa sẽ khôn lường.
- Vậy là mõ khánh của Gia Cát Lượng Khổng Minh chăng.
- Điều đó bần tăng không rõ, chỉ biết trước sư tổ bần tăng, thì chùa này có lúc
là nới Khổng Minh Gia Cát Lượng tu hành. Theo sư tổ bần tăng thì dòng chữ
dặn đừng đụng tới mõ và khánh, Khổng Minh Gia Cát Lượng còn để tiểu sử về
mõ và khánh ở trong ruột mõ, nhưng có ai dám sờ vào đầu mõ đâu mà lấy bản
tiểu sử viết trên một cục đá để trong ruột mõ ra.
- Thôi chuyện khánh và mõ chúng ta không cần bàn, trẫm muốn khanh dẫn
trẫm và Quản Bật tới thăm lăng Khổng Minh, ý khanh sao?
- “Bần tăng không biết có phải là lăng của Khổng Minh hay không chỉ biết lăng
có tám cửa đều bị bít kín, nghe sư tổ nói muốn vào phải biết cách điều khiển
các cơ quan mở, mà chẳng ai biết. Cùng theo sư tổ thì lăng ngày có lẽ của
Triết Công là người sáng lập ra Bảo Thiên tự.
Theo lời sư tổ thì trước khi Triết Công “hóa”, ngài có nói chúng đệ tử rằng,
ngày đã 106 tuổi ngài phải “hóa”, ngài xây một lăng cao một trượng và vuông
bảy thước rồi ngài ngồi trong ấy. Ngài dặn rằng sau 18 ngày chúng đệ tử mở
cửa lăng bước vào, lạ thay trước kia trong lăng tối om, nay sáng lóa những hào
quang và sực nức mùi hương trầm thơm ngát.
Trên bệ đá Triết Công ngồi kiết già như một pho tượng đá, đầu Triết Công hơi
cúi xuống, hai bàn tay lật ngửa đè lên nhau. Chúng đệ tử mừng rỡ quỳ xuống
trước Triết Công. Lúc này Triết Công chỉ còn là một cái xác không hồn.
Toàn thân cứng lạnh như đá, nhưng gươm mặt thì vẫn tươi sáng hồng hào. Thì
ra Triết Công đã dùng lửa Tam muội trong lòng đốt cháy hết nhục thể. Triết
Công bây giờ cứng còn hơn đá và trơ trơ với thời gian”.
- Có thể Khổng Minh lợi dụng mộ Triết Công để xây lăng Khổng Minh, đó là bí
mật trẫm thấy cần phải khám phá.
- Muôn tâu bệ hạ, việc lật mộ tiền nhân là điều bất tường Tần Thủy Hoàng
đào mồ thái tử Gia nước Triệu thì chỉ hai tháng sau Tần Thủy Hoàng chết ở Sa
Châu, Vương Mãn đập quan tài Hán Minh Đế lấy giáo đâm lòi mắt Hán Minh Đế
và mười lăm năm sau Vương Mãn vị Lưu Tú giết và làm y như Mãn đã làm với
Hán Minh Đế, Hạng Võ đào mã Tần Thủy Hoàng lấy sọ tán nhở thì mấy năm
sau Hạng Võ tự cắt đầu mình tại bến sông Ô Làm việc ác phải trả ác thôi. Xin
bệ hạ nghĩ lại cho thần sợ lắm.
Xem tiếp hồi 3 Tiếng đàn huyền bí trong mộ Khổng Minh
Hồi 3 Tiếng đàn huyền bí trong mộ Khổng Minh
Mặt dù Khiết Đan hòa thượng đã nói hết lời nhưng Tấn Võ Đế vẫn một mực là
phải khám phá những bí mật trong mộ Khổng Minh Gia Cát Lượng.
- Trẫm không đào mồ vì hờn oán gì Khồng Minh, mà cốt tìm dấu vết người xưa
mà trẫm ngưỡng mộ. Trẫm muốn tìm cuốn Thánh thư cẩm nang để học cách
trị quốc bình thiên hạ của Khổng Minh
- Bệ hạ đào mồ không phải báo hận. Nhưng bần tăng thấy
Bỗng Khiết Đan ngập ngừng không nói nữa làm cho Tấn Võ Đế ngạc nhiên.
- Khanh thấy sao
Khiết Đan vẫn câm nín nhưng mắt thì sáng vô cùng, làm cho Quản Bật cũng
không dám ngó Khiết Đan mà cúi đầu nhìn xuống đất. Bỗng tiếng Khiết Đan
vang lên.
- Bần tăng thấy chuyện mạo hiểm của bệ hạ không thành đâu, vì mặt bệ hạ có
ám khí ma quỷ theo quấy phá đó
Tấn Võ Đế cho rằng lời của Khiết Đan chỉ là lời bịa đặt nên quay hỏi Quản Bật :
- Ý khanh thế nào
- Bệ hạ đã quyết thì cứ làm
- Trẫm đã quyết, vậy khanh theo trẫm chứ, thôi ta đến lăng Khổng Minh.
Nói dứt lời Tấn Võ Đế cùng Quản Bật và quan quân ra cổng chùa lên kiệu ra đi,
Khiết Đan tần ngần một chút rồi cũng bước theo. Quản Bật thấy Khiết Đan như
vậy thì bèn năn nỉ :
- Xin cao tăng dẫn đường giúp vua tôi chúng tôi đến Định Xuân
Khiết Đan không nói gì nhưng xăm xăm bước đi về hướng Nam. Đoàn người
vượt nhiều đèo suối tới một đường mòn ruột dê rồi qua một rừng thông, ở đó
có một tòa lăng tẩm đồ sộ nơi sườn núi.
Lăng cao một trượng, hình bát giác. Nền lăng xây bằng đá tảng cao cả thước.
Mỗi mặt lăng đều có bậc đi lên một ngách cửa, tất cả các cửa đều bịt kín. Phái
đoàn đều quan sát kỹ tám mặt lăng nhưng không sao tìm được lối vào. Chung
quanh lăng không có hoành phi câu đối bia đá chữ nghĩ gì cả. Tấn Võ Đế và
đoàn tùy tùng lúng túng trước tòa lăng không lối vào, bỗng chú ý tới tám cái
bể cạn ở tám mặt lăng xây bằng đá, không bể nào có nước mà chỉ có rêu xanh
phủ kín, nhìn vô thấy lạnh gáy.
Tấn Võ Đế ra lệnh cho Quản Bật và đoàn phải quan sát thật kỹ xem xung
quanh lăng có kẽ hở nào không nhưng tuyệt nhiên tìm không ra.
Không nhưng chỉ các quan hộ giá mà cả Quản Bật, Gia Sủng, Hoan Hi, Đỗ Dự
mà cả Khiết Đan cũng đều đi vòng quanh lăng tìm hiểu, nhưng tất cả đều lắc
đầu thất vọng.
Tấn Võ Đế than thở :
- Chẳng lẽ đã đến đây mà ta đành bó tay sao? Trẫm thấy ta phải hành động.
Tấn Võ Đế ra lệnh cho quân lính lấy gươm giáo ra cạo hết rêu trên vách đá và
dưới ao xem có gì lạ không. Đồng thời một đám cận về được lệnh đem thang
tới leo trên vách lăng cạo rêu luôn.
Phải nhận rằng quân lính của Tấn Võ Đế làm việc rất hang hái, chỉ một lát tòa
lăng được dọn hết rêu trở lên bóng loáng. Nhưng mọi người đều báo cáo là
chẳng kiếm được gì lạ hết
Quản Bật nhìn những cái bể cạn trước cửa lăng liền đưa ý kiến :
- Xin bệ hạ cho lệnh di chuyển hết mấy cái bể cạn này đi biết đâu dưới đó
chẳng có cửa vô hang.
Tấn Võ Đế chấp nhận lời tâu của Quản Bật cho lệnh lấy đồ xeo nạy tám cái bể
cạn lên. Nhưng quân lính tìm đủ cách cũng không sao xeo nạy tám cái bể cạn
ra được. Trước sự bất lực của binh lính Quản Bật tâu thêm :
- Muôn tâu chắc chắn những cái bể này được xây có dụng ý vì bể xa mái lăng
đâu có hứng được nước mưa. Đít bể lại dính liền với mặt lăng thành một khối
phải có ý đồ gì đó. Bây giờ hãy quan sát dưới lòng bể rồi hãy tính.
- Nếu nạy không ra trẫm sẽ cho địa lôi phá, chắc chắn sẽ tìm ra bí mật
- Có sự lạ rồi, xin thượng quan coi hàng chữ này! - Một tên lính bỗng reo lên.
Quản Bật nhảy vào bể cản đọc thấy hàng chữ “Bao giờ cá lội tung tăng. Thì
người sẽ được vào lăng dễ dàng”.
Nghe Quản Bật đọc hàng chữ, Tấn Võ Đế liền lệnh cho quân lính đổ nước vào
bể cạn và đem một trăm con cá thả vô.
Ban đầu cá lội tung tăng có vẻ khoái trí lắm nhưng một hồi các ngửa bụng nổi
lều bều trên mặt nước. Chứng tỏ nước nhiễm độc và cá chết hết. Tấn Võ Đế hạ
lệnh vớt hết cá chết thay nước thả cá mới vào bể nhưng cá vẫn chết. Quản Bật
tức giận hạ lệnh tát cạn bể và Quản Bật thân chính vào bể lau khô bể cạo hết
rêu trên bể rồi bỗng reo lên :
- Muôn tâu bệ hạ đã tìm ra điều bí mật.
Tấn Võ Đế nghe Quản Bật reo lên liền nhảy xuống bể nhìn vào chỗ Quản Bật
chỉ nhưng nào thấy gì ngoài những vân đá.
- Khanh nói cái gì
- Muôn tâu bệ hạ bí mật tron những vân đá này Bệ hạ nhìn kỹ vân đá vòng
tròn chỗ nóc và chính giữa vòng tròn xoáy sâu xuống
- Như vậy cũng chỉ là vân đá thôi chứ có gì lạ.
- Nhưng muôn tâu rất có thể là nút điều khiển để mở cửa lăng ở đây.
- Vậy thì khanh mở nút đi
- Thần sợ lành ít dữ nhiều
- Đã đến đây thì không còn cách nào khác.
- Xin bệ hạ cho thần hành động.
Quản Bật lấy một cái côn sắt và tông vô trung tâm vân đá. Mới tông hai cái thì
nghe đến bục, một lỗ hổng bằng miệng chén lộ ra. Quản Bật lấy côn thọc sâu
vô không thấy vướng víu gì cả. Nhưng cái lỗ nhỏ thế này làm sao con người vô
lọt. Đang thất vọng bỗng Quản Bật nhớ lại hai câu thơ.
“Bao giờ cá lội tung tăng
Thì ngươi sẽ được vào lăng dễ dàng”
- Muôn tâu xin cho đổ nước vào bể nữa sẽ tìm được lời giải cho bài toán.
Một đạo quân được lập ra chỉ chuyên môn chuyển nước từ dưới núi lên, một
đạo quân khác lo đi mua cá về thả.
Một lượng nước rất lớn được đổ vào hồ với cá thả vô. Hồ bị đục thủng nên
nước đổ vô bao nhiêu cũng cạn. Nhưng bỗng nhiên từ đáy hồ có tiếng đàn nổi
lên. Tiếng đàn như làm cho tất cả mọi người như ngây như ngất.
Quản Bật bỗng xoa tay tỏ vẻ thỏa mãn.
- Muôn tâu đây đúng là điệu “Bằng phi Vũ Tuyết” của Khổng Minh Gia Cát
Lượng. Ngoài Gia Cát Lượng không ai tấu được bản nhạc này tuyệt vời vậy.
Tấn Võ Đế ra lệnh cho quân lính ngưng đổ nước thả cá, để nghe nhạc.
Nhưng ngưng đổ nước thì tiếng nhạc cũng im luôn.
Nước trong bể cạn thì cá cũng chẳng còn con nào cả.
Quản Bật nhìn xuống đáy bể và nói :
- Hồi thần ở trên núi học đạo với Vân Trung chân nhân, có bữa sư phụ đánh
cho thần nghe bản “Bằng phi Vũ Tuyết” nhưng chỉ tấu được nữa bản thì nói
rằng bản này của Khổng Minh khó tấu lắm chỉ Khổng Minh mới tấu được đủ
nguyên bản. Theo Vân Trung chân nhân thì muốn tấu được bản này phải có
một tâm thần thật an tịnh không thì dễ bị hôn mê lắm. Khổng Minh là người
duy nhất trên dương thế chơi được trọn bản “Bằng phi Vũ Tuyết” của Thái Ất
lão tổ. Vì bản này chính là thứ khí giới của Khổng Minh để Khổng Minh thoát
hiểm Khổng Minh đã dùng bản này để thoát hiểm khi bị Tư Mã Ý vây khốn ở
Tân Thành, khi bắt Mạnh Hoạch và khi cầu Đông Phong cho trận Xích Bích
- Chắc bốc sư có học bản này.
- Thần thuộc lầu nhưng không tấu được vì cứ tấu lên được một đoạn thì tâm
thần rối loạn liền, không làm sao đờn tiếp được nữa. Muốn chơi được bản này
phải có một tâm hồn an tịnh. Hôm nay thật là có duyên lắm mới được nghe.
Thần xin thú thật với Thánh thượng nghe xong bản “Bằng phi Vũ Tuyết”, thần
có chết cũng thỏa. Chắc chắn Khổng Minh ở đâu đây rồi.
- Như vậy thì phải truy tìm cho bằng được Khổng Minh
Nói dứt lời Tấn Võ Đế cho lệnh binh sĩ đi lục lọi tìm tòi quanh lăng. Quân lính
đổ đi tìm một hồi về báo có khám phá về một nhà mồ gần nhà có hai xác
chết
Xem tiếp hồi 4 Bí mật ghê rợn dưới mồ Khổng Minh
Hồi 4 Bí mật ghê rợn dưới mồ Khổng Minh
Nghe quân lính báo cáo Hoa Hi liền tâu tới Tấn Võ Đế.
- Muôn tâu bệ hạ, theo ngụ ý của thần thì mình không cần biết ai đánh đàn,
mà chỉ cần biết khi đổ nước vào thả cá vô bể là tiếng đàng điệu “Bằng phi Vũ
Tuyết” nổi lên. Nhất định tiếng đàn từ dưới đáy bể phát ra. Xin bệ hạ cho đổ
nước và thả cá vô bể sẽ thấy lời thần nói đúng hay sai.
Tấn Võ Đế nghe lời Hoa Hi cho đổ nước và thả cá tiếp tục vô bể cạn quả như
rằng có cá và nước đổ vô là tiếng đàn bản “Bằng phi Vũ Tuyết” lại nổi lên.
Quản Bật nghe tiếng nhạc thì gõ tay vô thành bể và ca theo. Mọi người nghe
tiếng đàn một cách say mê.
Bỗng “ầm” một tiếng nổ như sấm vang, cả tòa lăng như rung chuyển. Mọi
người có cảm giác sụp đổ dưới đất và tiếng đàn cũng bặt luôn! Quân lính đổ
nước xuống bể cạn kinh ngạc vì đáy bể không còn nữa.
- Muôn tâu bể không còn đáy nữa rồi.
Quản Bật ngưng hát và nét mặt ngơ ngác, trong khi Tấn Võ Đế và đám tùy
tùng trố mắt nhìn xuống đáy bể.
- Trời đã giúp ta rồi. Cửa mộ đã mở Ta có thể vào lăng. Nhưng còn nhiều
điều kỳ bí còn chờ ta đó
Gia Sủng nghe vua phán thì tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, theo thần nghĩ đường xuống lăng chắc không còn bao nhiêu
nguy hiểm. Của chúng ta đã mở được thì cứ vô thôi Nhưng dù sao thì cẩn tắc
vô áy náy
- Các khanh thử đoán xem đáy hồ và cá nước đi đâu
Quản Bật bóp tráng một lát rồi chậm rãi tâu :
- Muôn tâu chính nước và cá đã làm cho cơ quan tự động của lăng phát ra
tiếng đàn và tiếng nổ đem đáy hồ và cá nước đi Xuống dưới lăng thì vấn đề
sẽ sáng tỏ liền
- Khanh suy nghĩ chín chắn lắm. Phải nhận rằng người thiết kế cơ quan ở đây
là một người có bộ óc phi phàm Giỏi thật Vậy các khanh hãy suy nghĩ đi,
rồi cho trẫm một kế hoạch xuống hang an toàn nhất
Gia Sủng lấy một sợi dây dài cột cụt đá vô đầu dây và ném xuống đáy bể
nước. Cục đá rơi xuống tới đáy bể nước, Gia Sủng rút lên đo thấy đáy bể sấu
trên mười thước. Biết chiều sâu của Gia Sủng bàn với Quản Bật việc làm thang,
sửa soạn đèn đuốc và khí giới để xuống đáy bể thám hiểm. Trời đã ngả hoàng
hôn, mây xám kéo về từng đám, sương mù bắt đầu rơi, hơi đất bốc lên nghi
ngút. Quản Bật bàn với vua là vua nên trở về chùa Bảo Thiên an nghỉ qua đêm
để Đỗ Dự và Gia Sủng cùng một số quân lính ở lại canh gác khu vực rồi sáng
mai vua sẽ ngự tới bắt đầu cuộc thám hiểm. Tấn Võ Đế nghe lời Quản Bật về
Bảo Thiên tự nghỉ.
Trời khuya giá lạnh, Gia Sủng và Đỗ Dự ngồi uống trà cho ấm và bàn kế hoạch
hành quân vô lăng sáng mai. Hai người đã kiểm điểm lại thang, đuốc nhựa, cây
thì bỗng thấy một bóng đen lừng lững vô lều.
- Hai ngài thức khuya quá vậy.
Gia Sủng và Đỗ Dự ngửng đầu lên nhận ra là Khiết Dân thì sửng sốt.
- Khuya rồi sao hòa thượng không tới chùa nghỉ ngơi cho khỏe, ra đây làm gì
cho lạnh lẽo.
- Bần tăng đã đi ngủ rồi nhưng nghĩ đến số phận các ngài nên phải ra đây. Xin
các ngài lưu ý vùng lăng này nhiều ma quái lắm. Các ngài hãy coi chừng.
- Bạch sư phụ tiếng đàn hồi sáng là tiếng đàn ma.
- Cái đó bần tăng không rõ, chỉ xin lưu ý các ngài dân vùng này ai đến đây ban
đêm phần nhiều mất tích. Có người thoát được thuật lại rằng quanh lăng
những đêm trăng thường có những bóng trắng đùa giỡn dưới trăng rồi hú lên
những tiếng ghê rợn.
Nói dứt lời Khiết Đan bỏ đi nhưng bước ra cửa liều ông đụng Quản Bật đi vô.
- Kìa bốc sư.
- Kẻ hèn này đã nghe hết chuyện sư phụ kể về lăng. Xin sư phụ đừng tâu
chuyện này với Hoàng thượng để ngài phấn chấn trong cuộc thám hiểm mồ
Khổng Minh.
Khiết Đan miệng định nói thì Ngự lâm quân đã reo hò báo tin vua đã ngự giá
tới rồi
- Các khanh cho tiến hành ngay cuộc thám hiểm. Trẫm không ngủ được vì đầu
óc lúc nào cũng nghĩ tới chuyện xuống lăng thám hiểm, làm liền đi
Một số thang liền được mang tới
- Ai xung phong đến trước sẽ có thưởng.
Người chỉ huy đội Ngự lâm quân xung phong và một toán cấm vệ cũng xin đi
theo.
Tấn Võ Đế đồng ý cho những người tình nguyện leo thang xuống lăng. Mỗi
người tình nguyện leo thang xuống lăng đều mang theo khí giới, đuốc nhựa
cây, mồi lửa và lưng cột dây nhợ để có biến giật cho ở trên biết.
Đoàn nguời thám hiểm ra đi với khí thế bừng bừng gươm giáo sáng lòa, đuốc
cháy rực trên tay.
Ở trên nhìn xuống dưới đáy bể thấy ánh đuốc sáng rực đáy bể rồi phân tán đi.
Chừng năm phút những bó đuốc này tập trung trở lại và tiếng nói vang lên.
- Muôn tâu dưới đây có nhiều chuyện lạ, kính mời bệ hạ và các quan xuống coi.
Nhưng người chỉ huy lâm quân vừa nói dứt lời thì quăng bó đuốc ngất xỉu và
những tên còn lại rốt rít giựt dây và tranh nhau leo thang trở lên mặt đất.
Tấn Võ Đế rối rít hỏi :
- Chuyện gì vậy báo cáo mau.
- Dạ quan vừa đụng vào cửa của lăng đi ra thì chết luôn rồi ạ
Xác viên chỉ huy ngự lâm được kéo lên, mọi người thấy hai bàn tay viên này
máu tụ lại đen thui miệng trào máu và mắt mở trợn trừng trong thật ghê
khiếp
Xem tiếp hồi 5 Xác ướp dưới đáy huyệt
Hồi 5 Xác ướp dưới đáy huyệt
Nhìn xác viên chỉ huy Ngự lâm quân mọi người đều xanh mặt. Tấn Võ Đế hỏi
viên chỉ huy phó Ngự lâm quân đi theo đoàn thám hiểm :
- Người thấy gì dưới đó. Vì sao viên chỉ huy của ngươi chết bất đắt kỳ tử thể
này.
- Muôn tâu dưới đó là một gian hầm rộng có nhiều phòng, tất cả bằng đá, quan
chỉ huy xô một cửa hầm định vào nhưng cửa không mở, ông quay ra, đúng lúc
đó thần thấy một bóng cao lớn chập chờn đằng xa. Hạ thần nhìn kỹ thì đấy là
một xác người biết đi, hai mắt sâu hoắm. Muôn tâu dưới đó ghê rợn lắm.
Khiết Đan nghe viên chỉ huy phó Ngự lâm quân kể thì liền nói :
- Bóng đó là bóng ma quỷ đấy Thần đã nói rồi mà.
Quản Bật nghe Khiết Đan nói, thì lớn tiếng át đi.
- Chúng ta là người sống sức mấy mà sợ ma quỷ. Giáp sĩ đâu hãy mang gươm
sắc giáo dài xuống đó đi.
- Khanh nói đúng, trẫm muốn thân chinh xuống xem thực tế thế nào. Ai đi với
trẫm giơ tay lên.
Quản Bật giơ tay xung phong liền.
- Hạ thần xin hộ giá.
- Vậy ta với khanh lên đường
Gia Sủng và Đỗ Dự quê quá cũng xung phong đi theo luôn. Như vậy là bốn
mạng xuống bể. Vua nhìn Khiết Đan thấy nhà sư đứng yên thì bèn hỏi :
- Sao hòa thượng không đi với trẫm?
Khiết Đan vòng tay thưa :
- Muôn tâu bần đạo vốn yếu trong người lại tâm thần bất an khi thấy Hoàng
thượng mở cửa địa huyệt này. Bần đạo đã can bệ hạ không được, nên phải đến
đây, nhưng đi xa hơn cho bần đạo kiếu.
- Được không sao, ta biết hòa thượng không muốn đụng tới Khổng Minh.
Nhưng không sao, ta có việc nhờ hòa thượng. Khi nào sợi dây ngũ sắc cột lưng
ta động đậy hòa thượng kéo ta lên nhé. Ta tin tưởng tất cả nơi hòa thượng
đó
- Muôn tâu bệ hạ có thể tin nơi bần tăng
Quản Bật đi đầu rồi tới Gia Sủng, Đỗ Dự xuống theo, vua Tấn Võ Đế xuống
cuối cùng.
Quản Bật xuống tới đáy bể là đưa đuốc quan sát liền chẳng thấy bóng ma đâu
cả. Quản Bật kiêu viên chỉ huy phó Ngự lâm quân xuống và hỏi.
- Bóng ma ở chỗ vào và cái cửa mà “xếp” của ngươi đụng tới vong mạng ở chỗ
nào.
Viên chỉ huy phó Ngự lâm quân đưa Quản Bật tới cửa gian phòng bằng đá và
nói :
- Bẩm thượng quan chỗ này đâu ạ.
Quản Bật nhìn căn phòng và cái cửa bằng đá, trong lúc Tấn Võ Đế định đẩy
cửa phòng.
- Xin bệ hạ coi chừng, viên chỉ huy Ngự lâm quân đã chết vì đụng tay vô đây.
Muôn tâu có lỗ trên gần nóc tường
Tấn Võ Đế nhìn thấy ba lỗ hổng trên gần nóc tường thì hạ lệnh lấy một cái mộc
bằng đồng để ông đứng lên cho lính khiêng ông lên cao hầu nhìn vào buồng
cho rõ. Qua ánh đuốc Tấn Võ Đế nhìn thấy hai cây cột đen bóng và một tấm
liếp đang bằng dây nhợ. Tấn Võ Đế kêu kiện Gia Sủng lên nhìn với mình.
- Khanh thấy cái phên dây nhợ này như thế nào
- Muôn tâu một tấm phên dây nhợ cũ thật lạ lùng.
Giữa lúc đó tiếng Đỗ Dự vang lên :
- Chớ có đụng vô vách hầm Có người tử vong nữa rồi.
- Các ngươi vô ý quá. Đã biết vách hầm nguy hiểm sao còn đụng vô.
- Bẩm có sự biến nữa
Xác một tên lính bj thương quằn quại được đưa đến.
- Tên này vừa qua khúc quanh thì đụng xác ướp sợ quá loạng choạng đụng
ngay vách hầm.
- Xác ướp à, phải bắt ngay nó cho ta
Quan quân rầm rầm đi kiếm xác ướp trong khi Tấn Võ Đế đứng giữa bốn giáp
sĩ gươm tuốt trần bảo vệ.
Bỗng vua Tấn Võ Đế hoa mắt vì ông nhìn thấy xác ướp đang chờn vờn giữa
đám quan quân. Xác ướp mang một khoen sắt ngang bụng và lần giữ đám
người sô bồ. Toàn quân xác ướp là một khối vải quấn chằng chịt từ đầu đến
chân. Chỉ có đầu là không quấn gì. Đầu là sợi người trắng hếu với hai hốc mắt
trống rỗng, xác ướp cử động chậm chạp theo sau Đỗ Dự.
- Đỗ Dự khanh hãy quay lại chém xác ướp cho ta.
Mọi người sửng sốt nghe Tấn Võ Đế la. Đỗ Dự quay lại chém xác ướp. Keng
keng dao chém vào xác ướp dội lại, và xác ướp vẫn tiến tới, tiến mãi tới và Đỗ
Dự lùi lại.
Linh Ngự lâm quân tiến lên dùng mã tấu chém sả vào xác ướp. Nhưng mã tấu
cũng dội lại và xác ướp không sao cả.
Xác ướp cứ lăng sả về phía Đỗ Dự. Lúc này Đỗ Dự đã lấy lại tinh thần quát Ngự
lâm quân lui lại bảo vệ nhà vua. Một mình Đỗ Dự xông về phía xác ướp.
Xác ướp chồm tới như muốn ăn tươi nuốt sống Đỗ Dự. Đỗ Dự hoảng hồn né
tránh, xác ướp chụp lấy lưỡi đao. Đỗ Dự thấy nguy buông dao luôn và vọt đi.
Trong khi đó xác ướp đề lấy lưỡi dao và ngã xấp xuống.
- Xác ướp thua rồi các khanh lại xem sao.
Tấn Võ Đế hét lên mặt mũi rạng rỡ.
Xem tiếp hồi 6 Bức tường đẫm máu trong mồ Khổng Minh
Hồi 6 Bức tường đẫm máu trong mồ Khổng Minh
Nghe vua truyền lệnh Đỗ Dự hơi chần chừ, nhưng sau khi ra lệnh cho quân lính
vây quanh xác ướp Đỗ Dự tiến đến bên xác ướp. Nhìn xác ướp bất động, Đỗ Dự
tạm thời yên tâm, quỳ một chân xuống một chân duỗi ra lấy thế để rút thanh
đao nhưng rút không được, lật ngửa xác ướp lên cũng không rút đao ra nổi.
- Quân bay hãy lấy mã tấu bầm nát xác này cho ta.
Quân lính lấy mã tấu bằm xác ướp chỉ nghe keng keng mà xác ướp vẫn y
nguyên, còn quân lính thì la oai oái vì bị dội lại. Đỗ Dự quát thêm lính đến bằm
xác ướp. Mã tấu khoa lên chém xuống leng keng mà xác ướp vẫn không suy
suyển gì.
Bỗng đám lính bằm xác ướp la hoảng vì xác ướp đứng dậy lừng lững bước tới
đám lính vừa la vừa bỏ chạy, xác ướp rượt theo làm đám lính ngã bổ ngửa vào
bừc tường và chân tay quờ quạng ứa máu ra chết lũ lượt. Xác ướp đứng giữa
đám lính nằm chết ngổn ngang bụng vẫn mang lưỡi đao của Đỗ Dự. Đỗ Dự lại
bên Tấn Võ Đế nói khẽ :
- Muôn tâu thần không hiểu tại sao lưỡi đao của thần lại dính chặt vào bụng
xác ướp rút không ra được.
Tấn Võ Đế vừa định mở niệng nói bỗng ú ớ vì xác ướp bỗng quay ngoắt lại tiến
về phía nhà vua.
- Khanh coi chừng nó muốn tấn công trẫm.
Đỗ Dự bình tĩnh nói với Tấn Võ Đế.
- Bệ hạ yên tâm chung quanh đức vua còn có bao nhiêu là Ngự lâm quân.
Tấn Võ Đế nhìn lại thấy mình đang được bao bọc bởi hàng rào lính Ngự lâm
quân thì yên trí.
Đỗ Dự kéo vua đi hướng khác, trong khi đám Ngự lâm quân vẫn dàn hàng
ngang trước xác ướp và xác ướp tiến lại đám Ngự lâm quân lùi, càng lùi càng
sát vách tường.
- Dừng lại tản hàng mau.
Đỗ Dự thấy đám lính sắp tới vách tường thì hoảng hồn hô to. Đám lính nghe
tiếng hô chạy tứ tán có hai tên lính quýnh bị xác ướp xô vào tường lăn ra chết
tươi
Tất cả mọi người đều thấy tình thế quả nguy đều ngơ ngác muốn bỏ chạy.
Đỗ Dự bèn hô lên :
- Tất cả đâu đứng đó đừng đụng tới bức tường. Chạy rối loạn chỉ nguy hại
thêm.
Quản Bật nghe Đỗ Dự hô thì lên tiếng.
- Chúng ta phải hành động chứ không thể đứng chờ chết được. Một là hạ ngay
xác ướp hai là từ từ rút lui rồi tính.
Nghe tới hai chữ rút lui đám lính ùn ùn kéo đến chân thang. Quản Bật thấy tình
thế quá rắc rối đã tiến lại gầnTấn Võ Đế và nói :
- Muôn tâu, xin bệ hạ cầm lấy gươm của thần để đề phòng biến cố
Tấn Võ Đế lắc đầu.
- Thần bốc cứ giữ võ khí, theo ý trẫm mình cầm võ khí là có ý khiêu khích xác
ướp nó làm tới cho coi.
Quản Bật nghe lời vua quăng gươm đi lưỡi gươm bay vèo về phía Đỗ Dự làm
cho Đỗ Dự nổi nóng định chạy lại gây với Quản Bật nhưng lại thôi vì thấy xác
ướp đang áp đảo quân Ngự lâm quân, khiến đám Ngự lâm quân chém mỏi tay
mà chẳng ăn thua gì cuối cùng bị xác ướp dồn vào tường chết lũ lượt
Sau một hồi làm cho đám Ngự lâm quân chết ngổn ngang, xác ướp đứng im
nghênh ngó
Quản Bật thấy tình thế ngày một nghiêm trọng thì bèn tâu với Tấn Võ Đế :
- Muôn tâu, đức của bệ hạ quá lớn nên xác ướp không làm gì được, vậy xin bệ
hạ hãy quyết định bây giờ nên làm gì để mọi người hành động.
Tấn Võ Đế chưa kịp lên tiếng thì Đỗ Dự đã oanh oanh hạ lệnh.
- Cung thủ hãy lấy tên lửa ra, sửa soạn bắn vào xác ướp, nhớ đường bắn vào
bụng nhé
- Đỗ Dự người đã suy nghĩ kỹ chưa mà hành động vậy.
- Thần thấy tên lửa có thể hạ được xác ướp, xin Thánh thượng cho hành động.
- Có chắc kết quả không?
- Xin bệ hạ hãy tin thần đi. Xác ướp thuộc về âm, Lửa thuộc về dương chắc
chắn dương sẽ khắc âm
Những mũi tên lửa được bắn ra tới tấp vào xác ướp
Xem tiếp hồi 7 Xác ướp “quậy” tơi bời
Hồi 7 Xác ướp “quậy” tơi bời
Những mũi tên lửa bay ào ào về phía xác ướp nhưng không mũi tên nào ghim
được trên xác ướp, tuy nhiên xác ướp cũng chẳng tỏ vẻ gì là chống lại những
mũi tên lửa nó đứng im bất động như pho tượng đá.
Tên lửa rớt lả tả dưới chân xác ướp tạo thành một đống lửa, ban đầu ngọn lửa
tới bụng sau tới ngực, xác ướp vẫn đứng im lìm trong lửa cháy rồi nó cũng
cháy luôn.
- Quân bay lấy cây xô xác ướp
Quản Bật đứng gần đó cầm đao xông lại.
- Thần bốc ơi, ông lui lại. Tôi đâu kêu ông, tôi kêu lính lấy cây xô xác ướp ông
lại làm gì vậy
Nhưng Quản Bật đã tới gần xác ướp và bỗng nhiên xác ướp cử động làm cho
Quản Bật sợ hãi tháo lui.
- Ông thần bốc ngu dại ơi, ông bỏ đao xuống và đứng im một chỗ kẻo nguy
hiểm đó.
Quản Bật quăng đao về phía Tấn Võ Đế và hốt hoảng đến chân thang. Xác ướp
nhào theo thanh đao
Võ Tấn Đế hoảng hốt tránh. Xác ướp đến bên thanh đao thì ngừng lại và thân
hình thì vẫn bừng bừng cháy.
Đỗ Dự cầm một bó đuốc tới đánh bịch bịch vào ngực xác ướp. Xác ướp té lăn
cù xuống đất cháy nghi ngút tỏa ra mùi khét nghẹt.
Xác ướp cử động được là do đồ kim khí. Thanh đoản đao của Quản Bật đã
khiến xác ướp làm “lộng” được
- Xin bệ hạ tha cho thần tội ngu ngốc rồ dại của thần, xin tướng quân bỏ lỗi
cho tôi
- Thần bốc đừng quá xúc động. chỉ vì quá sợ thần bốc hành động không suy
nghĩ, thôi, ta đâu có chấp.
Trong khi Tấn Võ Đế vỗ về thì Đỗ Dự nhìn Quản Bật với đôi mắt coi thường và
quay sang phía đám Ngự lâm quân ra lệnh.
- Bây giờ các ngươi lấy đoản đao cạo vách các bức tường cho ta. Nhớ là không
được đụng vào những đồ cạo ra và đụng vào vách tường. Tất cả đồ cạo được
đem hỏa thiêu hết.
Nghe Đỗ Dự ra lệnh cho đám Ngự lâm quân Quản Bật tiến lại gần bức tường
giơ đuốc lên quan sát.
Xác ướp vẫn nghi ngút cháy, vòng sắt đeo nơi bụng đỏ rực Đỗ Dự lại gần xác
ướp chỉ cái vòng sắt mà tâu với Tấn Võ Đế.
- Tất cả bí mật của xác ướp này nằm trong cái vòng này đây, đó là một thứ sắt
có từ tính, nó hút được tất cả đồ sắt thép. Muôn tâu nhờ thần chém vào cái
vòng này, bị nó hút mất đao không lấy được đao ra thần mới biết đó là vòng
nam châm. Kiểm chứng lại thần thấy cái xác chỉ rượt theo những người mang
gươm giáo còn những người không mang gươm thì xác bất động.
Tấn Võ Đế nghe Đỗ Dự nói thì mỉm cười.
- Khanh tinh ý lắm. không có khanh thì hôm nay chắc mình mệt lắm
- Muôn tâu, nhờ khám phá ra vụ này mà thần mới để ý thêm là xác ướp đâu có
giết được ai, quân lính chết là do đụng vào bức tường có thuốc độc
- Thôi khanh cho gom xác chết lại đem lên mặt đất hỏa táng.
- Muôn tâu, thần muốn cho hỏa táng xác ướp ở đây luôn, lấy lửa đỏ soi sáng
hầm mồ.
Tấn Võ Đế gật đầu khen phải. Vừa lúc đó Quản Bật đi tới.
- Muôn tâu đây là chất độc vừa lấy ởcác bức tường ra.
Quản Bật đưa ra một chất màu xám long lanh ánh thủy tinh đựng trong ống
đựng tên.
- Ghê thật, chất độc được trộn với mảnh thủy tinh nghiền nát và nhựa cây quét
lên tường. Chất độc này chỉ một chút vô máu là chết người liền.
Đỗ Dự giải thích với Tấn Võ Đế xong thì nói với vua.
- Muôn tâu thần thấy Quản Bật có những thái độ nghi lắm
- Khanh nói thì trẫm để bụng. Nhưng trẫm yêu cầu khanh đừng lộ cho quân sĩ
biêt, trẫm rất cần Quản Bật vì y giỏi bói toán vô cùng.
Lửa thiêu xác chết nghi ngút làm hầm mồ sáng choang lên, nhờ ánh sáng này
Tấn Võ Đế thấy một bệ đá cao ở giữa phòng liền chỉ Đỗ Dự hỏi :
- Khanh có biết bệ đá này dùng để làm gì không?
Đỗ Dự nhìn theo tay Tấn Võ Đế chỉ và sững sờ vì lần đầu tiên ông ta mới thấy
bệ đá này.
- Muôn tâu, nhờ ánh sáng hỏa thiêu xác chết thần mới nhìn thấy bệ đá này.
- Vậy khanh cùng trẫm ta lại xem sao.
Đỗ Dự toan can vua nhưng vua đã chắp tay sau đít đi lại bệ đá rồi, Đỗ Dự đành
phải đi theo, ông ta liền phải nhặt một thanh đao cầm tay.
- Tướng quân, tướng quân, cái vòng lửa rượt theo tướng quân
Đỗ Dự vừa nghe tiếng kêu đã thấy tiếng lửa reo sao lưng mỗi lúc một gần
hơn
Xem tiếp hồi 8 Chiếc quan tài rùng rợn
Hồi 8 Chiếc quan tài rùng rợn
Nghe tiếng la hét nhìn trở lại thấy cái vòng lửa bay vù vù. Đỗ Dự vội chống đao
xuống đất nhảy lên bệ tam cấp. Vừa lúc đó cái vòng lửa đụng vào bậc tam cấp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét